Phố huyện

phố huyện buồn hiu
một con nhóc tóc đuôi gà nhỏ xíu
leo lên mái nhà
nằm đếm những vì sao
phố huyện buồn hiu
nhóc cũng buồn hiu
ngày tháng chông chênh
lo lắng trăm điều
chợt thấy nao lòng khi nghĩ đến
nơi phố phường tấp nập
có người ta…
khuya rồi nơi đó có còn mưa
bài vở nhiều chắc người ta chưa ngủ
con nhóc ngây khờ chấp tay khấn nguyện
mang cả bầu trời tặng hết cho người ta
những vì sao sẽ cản lại lại cơn mưa rào
để người ta ru êm đềm giấc ngủ
xếp lo lắng ưu tư vào ngăn tủ
đợi con nhóc tóc đuôi gà
mau lớn….
một ngày mai
sẽ cũng người ta chia sẻ tháng ngày
bài vở, những kỳ thi, rồi mưu sinh cuộc sống
có một vì sao bên trời lấp lánh
mang ước nguyện đêm này
gởi đến người ta
thanhthanh
By |2017-07-01T21:50:48+07:0005/22/2014|Quê nhà, Sống yêu thương|0 Comments

điệu ru

à ơi con ngủ
khúc hát dịu dàng
mẹ còn ấp ủ
mẹ còn thương yêu
này là mặt trời
soi lòng ám áp
này là vầng trăng
hiền ngoan câu hát
à ơi con ngủ
giấc ngủ chồi xanh
ngày mai sương sớm
vươn vai an lành
này là câu hát
đến từ hôm qua
mẹ còn ru mãi
ấp ôm tuổi hồng
môi con chúm chím
giọt sữa no lòng
ửng lên đôi má
là giọt nắng hồng
này là giấc ngủ
mẹ hát mẹ ru
trong vòng tay mẹ
giấc ngủ no tròn
à ơi con ngủ
mắt vẫn tinh anh
soi vào lòng mẹ
vạn sự an lành
à ơi à ơi
con đi trăm nẻo
con lạc muôn phương
con đừng quên nhé
điệu hát yêu thương
thanhthanh

By |2017-07-01T21:50:48+07:0005/22/2014|Quê nhà, Sống yêu thương|0 Comments

Nửa vầng trăng

Vầng trăng khuya ai xẻ

Mà khuyết giữa mênh mông
Nửa phố buồn tỉnh lẻ
Nửa tấp nập đô thành
Đêm khuya còn thao thức
Gửi thương nhớ xa xăm
Người buồn nơi tỉnh nhỏ
Người đô thị thương mong
Nhỏ có còn thức đợi
Ta có còn ngóng trông
Giữ nửa vầng trăng khuyết
Ai còn nhớ ai không
thanhthanh
P.s: hình minh hoạ trên mạng
By |2020-05-12T18:51:17+07:0005/22/2014|Điều đơn giản, Quê nhà|0 Comments

Mưa Phố Huyện

Mưa

cho đường lầy lội
Mưa
cho ướt những người đi vội
Trong cơn mưa
Ta thấy mẹ một đời vất vả
Ta thấy cha bao lo lắng tháng năm
Ta thấy em vẫn tuổi mây hồng
Ta thấy người và ta….
một chút chợt nhớ
đôi lúc bỗng lãng quên
bình dị giữa đời thường
như chiều mưa phố huyện
thanhthanh

Quê nhà

Cơn mưa chiều nơi thành thị

bỗng nghe thương nghe nhớ buổi chiều quê
thưở chân trần vẫn nghe mát lạnh
uống ngụm nước quê nhà
đỡ khát một mùa khô
Em lớn lên rời tiếng võng mẹ ru
trên lưng trâu chưa xóa mờ thời tuổi trẻ
rặng tre bao năm vẫn hát mãi khúc ca xào xạc
như đồng lúa quê mình mang nghĩa nặng của phù sa
Thương mẹ thời con gái đi gặt lúa đồng xa
Cha ghánh rạ thối cơm chiều cho nội
thấy cha mẹ thương nhau
Nội vừa mừng vừa tủi
lấy đâu ra mâm trầu sang dạm hỏi nàng dâu
Ngoại đâu cần sính lễ bạc vàng
vì thế mẹ về thay cha tảo tần hôm sớm
con ra đời giữa mùa nước nổi
Cha để tấm áo vá nhiều
duy nhất
cho con
……
Giờ ngồi đây giữa vòng xoáy của đô thành
thèm nghe lại khúc ca ngày mẹ còn con gái
đèn sài gòn ngọn xanh ngọn đỏ
không sáng bằng ngọn đom đóm quê nhà
cha thắp giữa mùa trăng.
thanhthanh
Go to Top