Cơn mưa chiều nơi thành thị

bỗng nghe thương nghe nhớ buổi chiều quê
thưở chân trần vẫn nghe mát lạnh
uống ngụm nước quê nhà
đỡ khát một mùa khô
Em lớn lên rời tiếng võng mẹ ru
trên lưng trâu chưa xóa mờ thời tuổi trẻ
rặng tre bao năm vẫn hát mãi khúc ca xào xạc
như đồng lúa quê mình mang nghĩa nặng của phù sa
Thương mẹ thời con gái đi gặt lúa đồng xa
Cha ghánh rạ thối cơm chiều cho nội
thấy cha mẹ thương nhau
Nội vừa mừng vừa tủi
lấy đâu ra mâm trầu sang dạm hỏi nàng dâu
Ngoại đâu cần sính lễ bạc vàng
vì thế mẹ về thay cha tảo tần hôm sớm
con ra đời giữa mùa nước nổi
Cha để tấm áo vá nhiều
duy nhất
cho con
……
Giờ ngồi đây giữa vòng xoáy của đô thành
thèm nghe lại khúc ca ngày mẹ còn con gái
đèn sài gòn ngọn xanh ngọn đỏ
không sáng bằng ngọn đom đóm quê nhà
cha thắp giữa mùa trăng.
thanhthanh