Này em

này em
chiều nay có còn đợi
sân ga năm nào em tiễn người thương
ta vẫn nhớ dáng em buồn
cho mưa cũng ngừng rơi
để nước mắt cứ lăn dài trên khóe mắt

này em
có giật mình khi nửa khuya sân ga nhỏ
vô tình thôi đón những chuyến tàu xa
ta vẫn ước ao giản dị thật thà
rằng vẫn có em trên sân ga năm cũ

này em
bao chuyến tàu qua cho đời thêm dài thương nhớ
mà áo em nay cũng lắm phong sương
mà hành trình ta đi yêu dấu những bình thường
chưa gặp được nhau xin một lần yêu nối tiếp
….
biết tìm em đâu
chiều mưa khi mỏi gót
ta phong trần chầm chậm bước chân qua
em vẫn quanh đây chân chất một tình ta
vẹn nguyên như sân ga nhỏ chiều nao đưa tiễn
thanhthanh

By |2017-07-01T21:50:47+07:0006/09/2014|Điều đơn giản, Quê nhà|0 Comments

Mơ trưa

một trưa hè
con mèo ngoan cuộn tròn bên cửa sổ
hàng tre nghiêng mình đón mùa gió mới
tôi lại ngược bao nhiêu thương nhớ về anh

ngày anh rời xóm làng
một ngày trời không làm giông bão
con mèo ngoan lắm không quấn chân
hàng tre chỉ cựa mình báo hiệu một chút ly tan
còn tôi và bóng tôi nép bên hiên nhà
nghe mình khóc

ngày anh hứa tin về khi cuộc đời đã nhiều yên ổn
là một buổi trưa không có gió động vi vu
con mèo nhỏ bây giờ hình như lớn
hàng tre già xào xạc hơn lúc anh đi
còn tôi và bóng tôi tựa vào nhau
nghe tan vỡ của đời thường
đôi lần vỡ òa rồi khóc

tin của anh chẳng bao giờ tôi được nhận
cũng bởi cuộc đời cứ xô mãi vào ta
anh chẳng thể về thăm tôi
làng xóm cũng buồn và bóng tôi lẻ loi hơn trước
tôi chẳng biết tìm anh đâu vì chim trời cá nước
bóng vẫn ở bên thở than chuyện hợp tan

By |2017-07-01T21:50:47+07:0006/09/2014|Điều đơn giản, Quê nhà|0 Comments

viết tiếp điều gì

….

để nắng hanh hao bớt phơi dưới hiên nghèo những đời cực nhọc, để cái hàng ba trước nhà thôi nỉ non những chật vật tính toan, để cuối mênh mông tận cùng của nhọc nhằn, còn ánh lên chút ngọt ngào của quả trái hy vọng và gieo trồng thêm chút dư vị của niềm tin.
đi hết một nửa cuộc đời, chúng ta tìm thấy nhau có khi trong giấc ngủ chập chờn mộng mị, có lúc nhớ nhau khi đã ngồi tựa vào nhau, có khi nghe nao nao một miền cỏn con ký ức nào đó nhập nhoạng ùa về, có lúc lại mông lung một hình hài xa lạ…. cứ như vậy đi qua đời nhau
biết viết tiếp điều gì để lúa đồng đơm mạ, để bát cơm cuối vụ thêm thơm, để mùa khai trường em áo tinh tươm học đòi khoe sách mới, để tình mà thương dẫu qua bao lối mòn vẫn cứ khai hoang mở đất, để tình mà nhớ ngày mẹ vén vạt áo nâu còn chưa lành khóc tiễn em đi, để tình mà nghe đậm đà thời con gái má còn hây hây thẹn thùng nhắc chuyện chồng con, để tình mà da diết khúc hát chiều mùa anh tiễn người ấy đi mãi, để tình mà đậm đà tiếng gọi quê hương….
để em ghép vần ê a, để em đọc vần xuôi vần ngược, để em biết con cá dưới nước con chim trên trời, để em biết nắng ngày tối đêm, để em ru đời bằng mộng, để em vá những vết thương chưa lành mai lỡ cuộc sống xô qua, để em nghe khúc dân ca cũng chạnh lòng bao nỗi, nỗi quê nhà mà chữ tình quyện vào chữ thương, chữ nghĩa còn nặng chữ ân, chữ nghèo mà mang theo tiếng sạch, trăng khuya thì trăng sáng, sống càng sâu thì biết câu chữ nào mà viết tiếp cho hết cuộc đời này, chỉ cần neo vào một khúc sông sẽ thấy bao thăng trầm khốn khó, mình vượt qua rồi sống, mà có mấy trăm năm để lựa chọn nơi sinh.
ta ơn đời bao mùa mưa nắng, ơn trần gian một nơi để nương náo, ơn mẹ cha thân chưa đền đáp, ơn thầy cô câu chữ chưa tròn, ơn nắng ơn mưa và ơn một dạo mà đời tìm thấy đời, để ghép nối vẹn nguyên khúc tình ca rồi hẹn ước với nhau dẫu trăm năm cũng xin vẹn nguyên một tiếng Tình còn nồng ấm….!!
thanhthanh
By |2017-07-01T21:50:48+07:0005/23/2014|Quê nhà, Sống yêu thương|0 Comments

có những chiều

có những chiều

vội vã và mưa
trông dáng cha còn ngoài xa
trông áo mẹ lạnh buồn
trông áo em chưa đủ ấm
trông cuộc đời ngoảnh để mà thương
có những chiều
nắng còn hững hờ buông
trông đồng xa cha về chiều mỏi
trông bếp chưa đủ lửa mẹ còn buồn bó gối
trông bài học vỡ lòng em chưa thuộc được dăm câu
có điều gì
thay thế được những buổi chiều như thế
để em đánh đổi một hình hài nguyên vẹn
cha không mỏi, mẹ thôi ngồi bó gối
trống trường tan em tôi chân vội
ngoảnh lại cuộc đời môi hé cười len hạnh phúc vào tim.

thanhthanh

By |2017-07-01T21:50:48+07:0005/23/2014|Quê nhà, Sống yêu thương|0 Comments

Trận mưa đêm

Trận mưa đêm

Ướt…
Một miền ký ức còn trong veo mắt chờ mắt đợi, một cuộc chạy ngược dòng tìm về những xa xỉ của yêu thương, thuở nắng thuở mưa cũng làm lòng phập phồng ai lỡ hẹn, sợ con nước lớn ròng người ta không đợi được rồi bỏ mình mà sang sông, sợ buồng cau héo già nua như mắt ngoại thâm quầng bao mùa lụt lội, sợ nửa đêm tiếng xuống máy ai chạy vội, biết trong xóm trong làng một gia đình nữa lại tha hương….
Tiếng con bìm bịp kêu hoài than hoài chưa hết một phận đời nghèo khó, phải, nghèo mà còn khó, đến mấy đứa nhỏ mới chập chững cũng đã biết thế nào là chua của nước phèn, uống được một gáo nước ngọt là cả một mùa mưa ba má thay phiên nhau thức, rồi hứng vào cái máng xối chảy ngược xuống chậu xuống lu, trong nhà có cái nào còn nguyên là mang ra hứng hết, người thành thị chê nước mưa bẩn, vì bụi, vì khói, có cả cái định nghĩa axit mà ba má nghe hoài vẫn chẳng nhớ hoặc chẳng biết có nghĩa là gì, mỗi lần mấy đứa con trên thành phố về tụi nó múc một gào nước mưa, là mắt săm soi tìm con vi trùng, con axit, có tận đẩu tận đâu cái định nghĩa tèm lem mùi khinh khỉnh của dân thị thành, chớ có đứa nào dòm thấy, mở to mắt mà trông, ba má cũng thâm quầng mắt vì những đêm mưa chong đèn hứng nước….
Rồi thấy mấy đứa con nít tèm nhem mắt mũi, tụi nó cũng sợ bẩn tay, chẳng đứa nào dám bồng dám ẵm, ôi cái lối chê ỏng chê ẹo hạt lúa củ khoai một thời dãi dầu nuôi tụi nó khôn lớn, đi xa rồi chợt hãnh diện với 2 tiếng thoát ly, tưởng mình thanh sạch lắm, một thời má một nách mấy đứa con, đứa bò đứa lăn đứa chập chững bi bô, bóc đất bóc cát, mót của dư của thừa ngoài mương ngoài ruộng, uống nước đìa, ăn khoai sượn mà lớn mà khôn, tụi nó lớn lên ăn trắng mặc trơn mà quên ba má nó còn trông trời trông đất ngày nắng ngày mưa cho vừa mớ thóc bó rau, bước đi mà quên một tuổi thơ lấm lem cằn cỗi thì thanh sạch gì cho cam mà hả hê người này trong người kia đục….
Cũng là một cuộc đời, ba má chẳng có cái chữ nhiều để dạy, chỉ có cuộc đời ngay thẳng sạch trong để làm gương soi cho tụi nhỏ lúc vào đời, sống là lấy chữ Tâm làm nên Nhân Ái, hơn thua nhau là ở lòng đã biết nhìn nắng nhìn mưa mà cảm ơn đất trời đã cho 2 mùa mưa hòa gió thuận, chớ ra đời cứ biết ngửa mặt trông trời rồi lấy tay che nắng, lấy nón phủi mưa, thì dẫu có lớn có khôn có đi vạn dặm trăm trời há bằng một đứa trẻ tèm lem nơi bãi bờ của xóm nhỏ một thời lem luốc phù sa.

thanhthanh

Go to Top