Tạ ơn

trời lại mưa phải không em, giờ này em đang ở đâu?

ta tìm mãi em, em của những năm tháng còn xa lắm, em của những ngơ ngác đời thường, em của những lo sợ vụng về khi chợt nhận ra mình cô đơn giữa đêm dài chập chờn mộng mị, em của những khóc cười ngây thơ và hồn nhiên, em của niềm tin trong veo còn ấm áp nơi khóe mắt, em của xa rồi, nên ta cứ tìm mãi….

rồi chợt nhận ra ấy bởi vì cuộc sống này đã làm em của ta ra đi mãi mãi, ngơ ngác nào phù hợp với tranh giành đua chen chốn thị thành, sự lo sợ vụng về biến em trở nên chay lì ngoan cố, rồi những khi em cô đơn, em tự khỏa lấp bằng vô vàn những nghĩ suy… mai này phải làm gì để vươn lên trong chật vật lo toan, và khi em nhận ra bên cạnh em không có dù một người bạn thân thật sự, em gục đầu cho nước mắt chảy ngược vào tim, tự hứa phải gan lì chay sạn hơn bất cứ cái gì trên cuộc đời này, để tồn tại, em chấp nhận một cuộc chiến không công bằng, vì không công bằng nên trong cuộc chiến ấy, em đơn độc

xin hãy nhớ về ta em nhé, dù một chút thôi, rằng dù ta không thể nào cùng em trên cùng một chiến tuyến, nhưng xin hãy nhớ về ta như một trong những bạn đường đã cùng em, dẫu một bước chân thôi trên chặng dài cuộc sống, xin ghi ta vào chốn nào đó của ký ức thôi em nhé, để dẫu một mai em thấm mệt, giữa những trang giấy chằng chịt nét ngoặc cùa cuộc đời để lại, em ấm lòng vẫn còn một trang đời ấm áp của riêng ta..

thanhthanh

Nếu một lúc nào đó…

nếu có một lúc nào đó em da diết nhớ cái khoảng trời tuổi thơ ngày đó, cái ngày chưa biết gì là toan tính âu lo, cái ngày 2 buổi sớm chiều ca hát reo vui cùng mây mưa gió nắng…..
nếu có một lúc nào trong tinh sương em chạy ra reo vang cùng lá hoa cây cỏ, em ôm vào lòng cái lành lạnh của một sớm sang thu, em chân trần, em mát rượi, ôi em chính là em
nếu em của buổi chiều hôm nào cuối xuống mảnh đất quê nhà, để nghe âm ẩm cái hương nồng của quê mùa thấm đẫm trong trái tim, cái thưở có người chỉ em và bảo em nhà quê….
nếu em bỗng thương cái dáng thăng trầm của mẹ, bỗng nao lòng trước giọt mồ hôi cha, bỗng chạy òa giấu nước mắt trong khóe mắt khi bắt gặp ngoại đã bạc đầu hơn trước….
nếu em bỗng nửa khuya nghe lại câu hò mộc mạc của 1 bà mẹ chân quê chân chất, em có thèm một mái nhà yên bình trong vòng tay gia đình êm ấm thân thương
nếu một ngày em bỗng chạy đến bên tôi, và ôm tôi, và khóc, em khóc như tình đầu em đã khóc, thì em ơi, đó chính là em….
Hình minh hoạ trên mạng
By |2020-05-12T18:45:56+07:0005/22/2014|Điều đơn giản, Quê nhà|0 Comments

Nửa đêm

Nửa đêm

Xin chầm chậm bước chân
kẻo đánh thức phố phường
xin khe khẽ nhịp thở
kẻo không gian chợt tỉnh
sẽ vô tình làm tan những giấc mơ…
Có một người đang nằm mơ
về ngày xưa thơ bé
ta còn là đứa trẻ
với vụn về suy nghĩ vô tư
Nửa đêm
thấy lòng nhỏ bé
những toan tính đời thường
chay sạn những giấc mơ
Này ta ơi
nhớ chép vào thơ
tròn vẹn những giấc mơ
để nửa đêm nếu vô tình thức giấc
giữa những tính toan bộn bề cuộc sống
vẫn thấy nhẹ lòng
khi đêm về
còn những giấc mơ xanh….
thanhthanh
P.s: Hình minh hoạ trên mạng
Go to Top