Cuộc sống đơn thuần
Trăm nẻo mưu sinh mà bước mỏi đường cùng con người cũng chỉ hướng đến bình yên thanh thản.
Một cuộc sống mà trăm nẻo quanh co, bụi bám vai rồi hư hao tuổi thanh xuân, bám cả vào màu thanh thanh của tóc, rối dính một thời, lem luốc một đời, đến bạc rồi mà chưa hết gian truân.
Ghánh nặng luân hồi tự nó xoay hình, mà nhân sinh một kiếp mấy đời phải trả cho hết…
Một chiều nào bến bờ xưa đón chuyến trầm luân mới, tiễn đi rồi được bao nhiêu khổ bao nhiêu đau, mà tay với thêm bao nhiêu sầu bao nhiêu hận, sống là sống đấy thôi mà vay trả nhãn tiền, sống là sống đó thôi mà thăng trầm hư thực, chưa biết bao dung bởi lòng chưa đủ thiện, đức chưa đủ hiếu sanh, tim chưa đủ dung hòa, từ bi chưa đủ 2 tiếng di đà, còn nợ thế gian những khóc những cười những cơn mơ hoang lạc, mà một cõi đi về biết bờ bến nào không lạc nẻo trầm luân.
Thôi, hồi chuông buồn dõng dạc kêu than, tiếng mõ lời kinh một chiều nào bến luân hồi tìm nẻo tựa, quay lại trả cho hết nợ tiền duyên, rồi gác lại thế tục mà ngưỡng vọng niết bàn, rồi sám hối chuyện nhân quả, rồi cuối đầu với lòng thành sám hối chuyện nhân sinh, là khi miệng niệm tiếng di đà mà lòng đã ngân được rồi hồi kinh kệ, tay chấp một nén hương nhang mà hỉ xả từ bi rộng khắp trời cao.
Buông tay chèo cho thuyền cuộc đời tự nó tìm bến neo, rồi trăm dặm đi về ta còn nợ thế nhân tiếng kinh buồn sám hối ở ngày mai.
thanhthanh