Cuộc sống đơn thuần

Trăm nẻo mưu sinh mà bước mỏi đường cùng con người cũng chỉ hướng đến bình yên thanh thản.
Một cuộc sống mà trăm nẻo quanh co, bụi bám vai rồi hư hao tuổi thanh xuân, bám cả vào màu thanh thanh của tóc, rối dính một thời, lem luốc một đời, đến bạc rồi mà chưa hết gian truân.
Ghánh nặng luân hồi tự nó xoay hình, mà nhân sinh một kiếp mấy đời phải trả cho hết…
Một chiều nào bến bờ xưa đón chuyến trầm luân mới, tiễn đi rồi được bao nhiêu khổ bao nhiêu đau, mà tay với thêm bao nhiêu sầu bao nhiêu hận, sống là sống đấy thôi mà vay trả nhãn tiền, sống là sống đó thôi mà thăng trầm hư thực, chưa biết bao dung bởi lòng chưa đủ thiện, đức chưa đủ hiếu sanh, tim chưa đủ dung hòa, từ bi chưa đủ 2 tiếng di đà, còn nợ thế gian những khóc những cười những cơn mơ hoang lạc, mà một cõi đi về biết bờ bến nào không lạc nẻo trầm luân.
Thôi, hồi chuông buồn dõng dạc kêu than, tiếng mõ lời kinh một chiều nào bến luân hồi tìm nẻo tựa, quay lại trả cho hết nợ tiền duyên, rồi gác lại thế tục mà ngưỡng vọng niết bàn, rồi sám hối chuyện nhân quả, rồi cuối đầu với lòng thành sám hối chuyện nhân sinh, là khi miệng niệm tiếng di đà mà lòng đã ngân được rồi hồi kinh kệ, tay chấp một nén hương nhang mà hỉ xả từ bi rộng khắp trời cao.
Buông tay chèo cho thuyền cuộc đời tự nó tìm bến neo, rồi trăm dặm đi về ta còn nợ thế nhân tiếng kinh buồn sám hối ở ngày mai.
thanhthanh

Nhân

ó lúc nào đó bỗng nhận ra
cuộc sống này ta sống là vì mục đích gì???
Bon chen vào xã hội, để rồi vô tình dẫm đạp lên nhau, tức tối trong lòng để rồi vô tình buông cho nhau những lời miệt thị cay đắng, những gì thanh tao thì ít, mà cái cay đắng còn lại thì quá nhiều.
Có lúc nào đó bỗng nhận ra
Chân thật nhất của cuộc đời không phải là nụ cười hay nước mắt, không phải là cái cúi chào, không phải cái vẫy tay nhau giữa một lần nhìn thấy thân quen, mà là ánh mắt dõi theo khi biết tay đã mãi rời tay, chân đã xa, bước đã dài, nước mắt cạn khô và nụ cười còn chưa hé lại trên môi
Có lúc nào đó bỗng nhận ra
Ai đó cố tình đứng chờ ai nơi góc phố, cơn mưa cuối mùa chỉ đủ ướt một bờ vai, rồi ai đó mím môi gục đầu bước tiếp, phía sau những tan vỡ đời thường lúc nào cũng là những tàn tro của hoài niệm nhớ thương
Có lúc nào đó bỗng nhận ra
Cái ta đợi không phải là sự khoan dung của lòng vị tha, không phải là một lời xin lỗi chân thành, mà có lẽ là sự ăn năn day dẳng trong suốt quãng đời còn chờ ta phía trước
Có lúc nào đó bỗng nhận ra
Bờ bến yêu thương cũng chỉ ích kỷ tầm thường, mà biển lớn tình thương thì muôn vàn cơn sóng có cuồng nộ, có giận hờn, có đầm ấm dịu dàng… tất cả dẫu ra sao, vẫn xin đổ về 1 bến bờ của nhân hậu thủy chung
Nhận ra
Giá trị của một mối quan hệ không tính bằng năm tháng, mà được khai sinh từ tình thương nhân loại dành cho nhau, một ai đó nằm yên dưới lòng đất lạnh, vẫn được gọi thầm trong những lúc lòng mình bộn bề chật vật tính toan, nếu như chúng ta đã từng một lần nhắc nhở điều ấy trong tận cùng của sự thiêng liêng thành kính, thì trong mỗi con người ắt hẳn vẫn còn trân trọng một chữ Nhân.
thanhthanh

Thương

thương mình chưa quên nhau
thương ngày đầu gặp gỡ
thương phút giây bỡ ngỡ
thương đã ngõ lời yêu
…..
thương ta nhớ nhau nhiều
thương sao mà tha thiết
thương mai này ly biệt
thương có khóc không em
…..
thương Hà Nội vào đông
thương sáng nay chớm lạnh
thương anh còn xa vắng
thương có nhớ thương anh…
…..
thương sớm mai long lanh
thương anh còn xa vắng
thương gió còn thì thầm
thương còn yêu anh lắm
thanhthanh

By |2017-07-01T21:50:47+07:0006/09/2014|Những Ngày Mưa, Quê nhà|0 Comments

Này nhỏ….

nè nhỏ
chiều nay vô tình gặp lại
phố xá thênh thang nhường lại chỉ hai người
bên nhau
nè nhỏ
ta nhớ thưở nào
lúc mới vào yêu
cũng bên nhau
vội vã
rồi từng chiều hò hẹn
mà tại trời cứ thích làm mưa
nè nhỏ
ta nhớ xưa tóc ngắn
nhỏ đợi ta về một góc đường quen
khờ dại ai xuôi ta trễ hẹn
để chiều buồn
nhỏ khóc
thôi nhỏ ơi
ngày xưa thơ dại
để bây giờ ta còn tiếc mãi
tóc ngăn dịu dàng
trong từng chiều nhỏ đợi góc đường quen
thanhthanh

By |2017-07-01T21:50:47+07:0006/09/2014|Những Ngày Mưa, Quê nhà|0 Comments

Nhật ký Quê nhà

Mình ước…
Một sáng thức dậy, thấy mẹ trong bếp, tất bật bữa sáng cho 3 cha con, thấy có hôm sợ mình đi học muộn, ba ngồi xổm trên ghế thổi tô cháo trắng cho mình ăn kịp giờ, thấy chút ân hận khi bữa đó 2 chị em thức dậy trễ, mà mình ích kỷ sợ trễ học nên khi nhỏ em nhờ lấy cái áo, mình quơ vội cái áo ướt mem đưa cho nó, rồi mình đi mà không quên trách mẹ sao không gọi mình dậy sớm hơn….
Mình ước….
Một sáng thức dậy, nghe dậy từ trong bếp mùi cafe sữa ngoại pha sẵn, mình còn nhớ ngoại kỹ lắm, ngoại để cà-fe trong ly nước nóng đợi mình thức dậy rồi uống, ngoại luộc hột gà cho mình ăn sáng….
Mình ước….
Một sáng thức dậy, nhìn sang bên đường còn thấy nội đứng trông ngang nhà, 6h sáng mà nội đã ra đường đợi chuyến xe sớm nhất đưa mình đi SG học, mình còn nhớ tờ 50.000 nội cho mình, cả đời mình chỉ cho nội có 1 bộ xỏ kim, mình mua ở ngoài chợ, chừng 10.000, chỉ bấy nhiêu đó, giờ thì mỗi lần về, quà cho nội đều vẫn có, chỉ là…. chỉ là, chỉ là… chỉ còn những món quà với nghi ngút khói hương….. Nội có còn đâu mỗi sáng trông ngang nhà mình, rồi những chuyến xe xuôi ngược, chỉ có mỗi 1 mình mình đứng trông…
Mình ước….
Lòng mình bao dung hơn một chút, bao dung để sẵn sàng tha thứ, biết tha thứ là biết mình trưởng thành hơn trong cuộc sống này, ước sao mọi người sống với nhau bằng tình, cái tình mà tự bao lâu rồi, chỉ khi đánh mất, ta mới thoáng bâng khuâng….
thanhthanh

Go to Top