trời lại mưa phải không em, giờ này em đang ở đâu?
ta tìm mãi em, em của những năm tháng còn xa lắm, em của những ngơ ngác đời thường, em của những lo sợ vụng về khi chợt nhận ra mình cô đơn giữa đêm dài chập chờn mộng mị, em của những khóc cười ngây thơ và hồn nhiên, em của niềm tin trong veo còn ấm áp nơi khóe mắt, em của xa rồi, nên ta cứ tìm mãi….
rồi chợt nhận ra ấy bởi vì cuộc sống này đã làm em của ta ra đi mãi mãi, ngơ ngác nào phù hợp với tranh giành đua chen chốn thị thành, sự lo sợ vụng về biến em trở nên chay lì ngoan cố, rồi những khi em cô đơn, em tự khỏa lấp bằng vô vàn những nghĩ suy… mai này phải làm gì để vươn lên trong chật vật lo toan, và khi em nhận ra bên cạnh em không có dù một người bạn thân thật sự, em gục đầu cho nước mắt chảy ngược vào tim, tự hứa phải gan lì chay sạn hơn bất cứ cái gì trên cuộc đời này, để tồn tại, em chấp nhận một cuộc chiến không công bằng, vì không công bằng nên trong cuộc chiến ấy, em đơn độc
xin hãy nhớ về ta em nhé, dù một chút thôi, rằng dù ta không thể nào cùng em trên cùng một chiến tuyến, nhưng xin hãy nhớ về ta như một trong những bạn đường đã cùng em, dẫu một bước chân thôi trên chặng dài cuộc sống, xin ghi ta vào chốn nào đó của ký ức thôi em nhé, để dẫu một mai em thấm mệt, giữa những trang giấy chằng chịt nét ngoặc cùa cuộc đời để lại, em ấm lòng vẫn còn một trang đời ấm áp của riêng ta..
thanhthanh