ó lúc nào đó bỗng nhận ra
cuộc sống này ta sống là vì mục đích gì???
Bon chen vào xã hội, để rồi vô tình dẫm đạp lên nhau, tức tối trong lòng để rồi vô tình buông cho nhau những lời miệt thị cay đắng, những gì thanh tao thì ít, mà cái cay đắng còn lại thì quá nhiều.
Có lúc nào đó bỗng nhận ra
Chân thật nhất của cuộc đời không phải là nụ cười hay nước mắt, không phải là cái cúi chào, không phải cái vẫy tay nhau giữa một lần nhìn thấy thân quen, mà là ánh mắt dõi theo khi biết tay đã mãi rời tay, chân đã xa, bước đã dài, nước mắt cạn khô và nụ cười còn chưa hé lại trên môi
Có lúc nào đó bỗng nhận ra
Ai đó cố tình đứng chờ ai nơi góc phố, cơn mưa cuối mùa chỉ đủ ướt một bờ vai, rồi ai đó mím môi gục đầu bước tiếp, phía sau những tan vỡ đời thường lúc nào cũng là những tàn tro của hoài niệm nhớ thương
Có lúc nào đó bỗng nhận ra
Cái ta đợi không phải là sự khoan dung của lòng vị tha, không phải là một lời xin lỗi chân thành, mà có lẽ là sự ăn năn day dẳng trong suốt quãng đời còn chờ ta phía trước
Có lúc nào đó bỗng nhận ra
Bờ bến yêu thương cũng chỉ ích kỷ tầm thường, mà biển lớn tình thương thì muôn vàn cơn sóng có cuồng nộ, có giận hờn, có đầm ấm dịu dàng… tất cả dẫu ra sao, vẫn xin đổ về 1 bến bờ của nhân hậu thủy chung
Nhận ra
Giá trị của một mối quan hệ không tính bằng năm tháng, mà được khai sinh từ tình thương nhân loại dành cho nhau, một ai đó nằm yên dưới lòng đất lạnh, vẫn được gọi thầm trong những lúc lòng mình bộn bề chật vật tính toan, nếu như chúng ta đã từng một lần nhắc nhở điều ấy trong tận cùng của sự thiêng liêng thành kính, thì trong mỗi con người ắt hẳn vẫn còn trân trọng một chữ Nhân.
thanhthanh