Em gọi thu về đơn sơ áo tím
Trả lại đời một chút mộng mơ
Cái thưở phải lòng nhau yêu ghét cũng dại khờ
Cho nên nỗi rơi vội vàng kỷ niệm

Em gọi cha về bữa cơm chiều mẹ đợi

Gọi con én lượn lờ cho biết đã sang xuân
Gọi lời ru trưa nắng ngoại đã từng
Ấp ủ mãi cho cháu con ngày xa xứ

Em gọi hư vô nơi những người đã khuất
Có linh hồn nào vẫn còn gọi xa xăm
Mấy thưở sống đã chưa từng lên tiếng gọi
Chợt vọng về từ sương khói hôm nay
thanhthanh
P.s: Hình minh hoạ trên mạng