
Có bình yên vừa ghé đến thềm ngập nắng….

Guide / Spring ’22
Cố nhân ơi…,!
Mình đã bước chung trên 1 con đường
Đủ lâu
Để nhận ra không thể cùng nhau đi thêm được nữa
Rất nhiều khoảng cách
Rất nhiều lý do
Không có lý do để anh ở lại
Không có lý do để em nói cần anh ở lại
Không có lỗi lầm để được 1 lần tha thứ cho nhau
Anh sẽ đi
Rồi em cũng thấy rất nghẹn ngào
Nếu em không khóc thì ai sẽ thở than cuộc tình tội nghiệp
Nên anh cứ đi đi
Đêm nay em sẽ buồn sẽ khóc
Chút tình muộn màng
Mong được gọi
Cố nhân ơi….
Sau ngày ấy
Sau ngày ấy chúng mình không còn nợ
Anh đường anh và tôi bước đường tôi
Chừng ấy ân tình chỉ như giấc mộng thôi
Chúng mình tỉnh giấc và không là gì nữa
Sau ngày ấy nhiều lần tôi vẫn đợi
Sẽ có lần anh dạo bước sang chơi
Rồi âm thầm ngoài hiên đợi nắng rơi
Rồi thầm trách sao lòng tôi khờ dại
Người trăm năm đã đi chẳng nhìn lại
Người sống hoài trong mộng liêu trai
Cõi tôi với anh rồi biết có ngày mai
Hay đành hẹn kiếp nào còn gặp lại
12/21/2020 by Thanh Thanh
Nếu anh về
Lần anh về Phố cũ. Nhớ ghé thăm nhà em. Dẫu mùa hoa đã chín. Dẫu lối cũ hao mòn. Nếu anh còn về Phố. Nhớ ngồi lại bên hiên. Nghe con chim vành khuyên.
Những điều còn ở lại
Mối quan hệ khi họ gặp nhau, và đến lúc chia tay nhau, bao nhiêu kỷ niệm bị bỏ lại phía sau, đứng quay quắt ở bờ ao, ở con đê cao đất đỏ, ở một chiều buồn mặt trời xuống thấp, những tiếng cười trong veo còn nghe văng vẳng, ở người nông dân phía xa bờ ao sen, nơi tiếng gió lao xao thổi tóc rối bời bên bờ sông chiều muộn, bỏ lại cả cái bâng khuâng ngơ ngẩn, một cái chạm ôm vội vã ngại ngùng và không đúng lúc, cả đề tài về câu chuyện hạnh phúc của một nhà tu và một cha xứ.
Kỷ niệm đứng nhìn họ quay lưng chối từ nhau, hay đúng hơn cả hai đã đi về hai phía, cuộc sống thì vẫn đứng im nhìn ngắm tan vỡ sau khi đã tạo ra cơ hội thật mỏng manh.Một vài kỷ niệm cuối cùng bị bỏ lại ở trạm xe buổi ban trưa, ở khoảnh khắc anh vội vã xách hết đồ dùm cô, dắt tay cô qua đường thật ân cần (dù miệng luôn mắng cô hậu đậu bất cẩn), kỷ niệm trên chuyến xe ít người thiếu cả nhân viên soát vé, và cơn mưa bất chợt thổi cái nắng hanh hao, trên con đường ngắn trở về….
Kỷ niệm ở lại…
Trong lúc hai người tạo ra nó đã vội vã quay lưng lại với nhau, mỗi bước một thêm xa….
Chiều Sài gòn cũng buồn mà chẳng gọi được thành tên, chỉ biết nó mênh mang trên chiếc xe máy đang chở hai người về vạch chắn chia xa.
Anh nhận ra lòng buồn và tiếng cười trên chuyến xe bus ban trưa tan ra vỡ đắng,
….cô nặng lòng vì nỗi chưa hiểu được điều gì đã mãi ở lại ngày hôm qua, họ không kịp hẹn điều gì để Sài gòn đặt tên cho nỗi nhớ, tất cả đã ở lại, chỉ có họ là hối hả quên nhau.12/16/2020 by Thanh Thanh
Ngày lạc nhau
Em giờ đi ngang qua quá khứ
Thấy chút tàn phai tháng năm nào
Anh giờ bước nhanh qua dĩ vãng
Thấy mình lạc giữa cơn mộng hoang
………..
thanhthanh
#saigonnhungngaydimaidetimnhau