ngỡ mùa mang em đi

vỡ òa ta đứng ngóng
thôi một lần không gặp
mà tưởng hóa trăm năm
ngỡ sẽ là âm thầm
mưa qua lòng phố cũ
đâu hay người đứng đợi
dõi một phía chờ mong
ngỡ đánh mất từ lâu
nụ hôn ngày chợt lạ
ta vô tình qua đó
nghe mặn vị trần ai
ngỡ một kiếp trả vay
thì cũng đành ngoảnh lại
tiếng chuông chiều phật tự
muộn một lối tìm ai….

thanhthanh