Chúng ta thường chúc nhau những điều thật tốt đẹp, nhưng trong số những người bạn tôi đã từng thân, lại thấy đâu đó sự hối tiếc cho những điều đã qua khi mà 1 năm mới đã bắt đầu.
Bạn vẫn còn hối tiếc, tôi cũng vậy, chúng ta đã có thể thân thiết, nhưng cuộc sống đôi lúc không chịu tha thứ cho những lỗi lầm dù nhỏ hay lớn, và thời gian dù dài rộng thì không đủ phai nhoà những kỷ niệm đã qua, nó ám ảnh bạn, có lẽ vì thế mà nó ám ảnh cả tôi, dù điều duy nhất tôi nhớ về chúng ta là những khoảnh khắc đẹp, thì tôi vẫn thấy xót cho cái kết thúc mà chúng ta có ngày hôm nay.
Tuy vậy, tôi vẫn không quên rằng đó là cái mà chúng ta mong muốn trong khoảnh khắc ấy, nếu được chọn lựa, hẳn cũng sẽ đi đến những chuyện xảy ra như thế, và hẳn là bạn vẫn thế, tôi vẫn thế, hẳn là bây giờ cũng thế, cho nên tôi chưa bao giờ hối hận trong hoàn cảnh đó tôi đã để mọi chuyện đi xa đến bây giờ, tôi tin vào duyên số, tôi tin cả vào sự lựa chọn của mình, còn bạn, hẳn bạn đang hối tiếc điều gì giữa chúng ta, nhưng hãy coi như lúc đó chúng mình không còn gì để chọn lựa, ngoài việc chấp nhận một sự chia xa.
Tôi không hiểu vì sao mỗi người bạn đến rồi đi luôn để lại trong tôi những sự ám ảnh khác nhau, đôi lúc cuộc sống không cần mình quá công bằng và hồn nhiên trong tình bạn, cho họ 1 góc tối để bẩn thân họ được là chính họ, hoặc là mất họ.